Hoc tập bốn đức tính của Bác: Cần - Kiệm - Liêm - Chính
- Thứ bảy - 21/06/2014 07:14
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Muốn
làm
được
việc,
thì
phải
được
dân
tin
dân
phục
dân
yêu.
Muốn
được
dân
tin
dân
phục
dân
yêu,
cán
bộ
phải
tự
mình
làm
đúng
đời
sống
mới.
Nghĩa
là
phải
siêng
năng,
tiết
kiệm,
trong
sạch,
chính
đáng.
Nếu
không
thực
hành
bốn
điều
đó
mà
muốn
được
lòng
dân,
thì
cũng
như
bắc
dây
leo
trời”.
Kiệm: Là tiết kiệm, không xa xỉ, không hoang phí, không bừa bãi. Cần với kiệm phải đi đôi với nhau như hai chân của con người. Cần mà không kiệm, làm chừng nào, xào chừng nấy như cái thùng không đáy. Kiệm mà không cần thì không tăng thêm, không phát triển được. Thời giờ cũng phải được tiết kiệm như của cải. Của cải hết còn có thể làm thêm nhưng khi thời giờ đã qua rồi, không bao giờ kéo trở lại được. Biết tiết kiệm thời giờ của mình, lại phải tiết kiệm thời giờ của người khác.
Thánh hiền có nói: Một tấc bóng là một thước vàng. Tiết kiệm không phải là bủn xỉn. Khi không nên tiêu xài thì một hạt gạo, một đồng xu cũng không nên tiêu. Khi có việc đáng làm, việc ích lợi cho đồng bào, cho Tổ quốc, thì dù hao bao nhiêu công, tốn bao nhiêu của, cũng vui lòng. Kết quả chữ cần kiệm to lớn như vậy cho nên người yêu nước thì phải thi đua thực hành cần kiệm.
Tháng 4/1969, Bộ Chính trị họp bàn chuẩn bị tổ chức 4 ngày lễ lớn năm sau. Bác đang mệt nặng nên vắng mặt. Sau đó trên giường bệnh, nghe báo cáo lại cuộc họp, Người nói: “ Các chú nên bàn bạc cho kỹ. Còn ý kiến của Bác, Bác chỉ đồng ý 3/4 nghị quyết. Bác không đồng ý đưa 19/5 làm ngày kỷ niệm lớn năm 1970. Hiện nay các cháu học sinh sắp vào năm học mới, giấy mực tiền bạc dùng tuyên truyền về ngày sinh của Bác thì các chú nên dùng để in sách giáo khoa và mua dụng cụ học tập cho các cháu, khỏi lãng phí”.
Thời kỳ chống chiến tranh phá hoại Mỹ năm 1965, nhân dân Hà Nội phải ăn cơm độn mỳ sợi, ngô, bột, bo bo. Bác yêu cầu: “Các chú thổi cơm độn cho Bác. Nhân dân, cán bộ ta ăn độn bao nhiêu phần trăm, cứ độn cho Bác từng ấy, giống như cán bộ với dân”, anh em cấp dưỡng thương Bác quá bèn thưa rằng quy định các cụ già trên 70 tuổi không phải ăn độn, nhưng Bác không đồng ý. Anh em bèn xay nhỏ ngô trộn vào gọi là thì Bác vẫn nhắc lại rõ ràng: “50% cơ mà!”.
Chính: Tức là không tà, thẳng thắn, đứng đắn. Cần - kiệm - liêm là gốc rễ của chính. Nhưng một cây có gốc rễ, lại cần có nhành, lá, hoa, quả mới là cây hoàn toàn. Một người phải cần - kiệm - liêm nhưng còn phải chính mới hoàn toàn. Trong xã hội, tuy có trăm công nghìn việc, song những công việc ấy có thể chia làm hai thứ: việc chính và việc tà. Bất kỳ ở tầng lớp nào, giữ địa vị nào, làm nghề nghiệp gì, sự hoạt động của một người trong xã hội đều phải xác định cái đúng, cái tốt trong bản thân mình đối với mọi người và đối với công việc. Bản thân luôn tự kiểm điểm, tự phê bình sửa chữa khuyết điểm và hoan nghênh người khác phê bình mình.
Với mọi người phải chân thành khiêm tốn, thật thà đoàn kết, chớ nịnh trên, xem thường dưới. Trong công việc phải để việc công lên trên việc tư, việc nhà. Bất kỳ việc to, việc nhỏ phải có sáng kiến, kế hoạch, cẩn thận, quyết tâm làm cho thành công. Việc thiện thì dù nhỏ mấy cũng làm. Việc ác thì dù nhỏ mấy cũng tránh. Mới giữ cương vị một thời gian ngắn, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đứng ra nhận trách nhiệm trước quốc dân: “Chính phủ do tôi đứng đầu chưa làm được việc gì đáng kể cho nhân dân. Có thể nói rằng: những khuyết điểm đó là vì thời gian còn ngắn ngủi, vì nước ta còn mới, hoặc vì lẽ này, lẽ khác...
Nhưng không, tôi phải nói thật: những sự thành công là nhờ đồng bào cố gắng. Những khuyết điểm là lỗi tại tôi. Người đời không phải thánh thần, không ai tránh khỏi khuyết điểm. Chúng ta không sợ có khuyết điểm, nhưng chỉ sợ không biết kiên quyết sửa nó đi”. Trong thư riêng gửi ông Vũ Đình Hòe, Bác viết: “ Việc ân xá, ân sám ở Thái Bình như thế là xong. Ông giám đốc N.V.H tỏ ra tận tâm với chức vụ, thì Chính phủ nên khen. Nhưng trong việc ở Thái Bình vừa rồi, ông ấy làm quá đáng, thì chúng ta phải phê bình giúp ông ấy sửa chữa và tiến bộ. Không vì công mà quên tội. Đó là cách chí công vô tư, để rèn luyện và cất nhắc cán bộ”.
Tại buổi họp của Hội đồng Chính phủ ngày 30/12/1967, Bác đã thẳng thắn góp ý: “Chính phủ ta tuy đã cố gắng nhưng phải cố gắng nhiều hơn nữa. Trong khi người công nhân, người nông dân, người chiến sĩ hy sinh làm tròn nhiệm vụ của mình, còn chúng ta những người làm lãnh đạo có khi lại làm chưa hết nhiệm vụ của mình. Tôi nói như vậy có đồng chí không thích, nhưng tôi nói có sách mách có chứng cả. Chúng ta phải gương mẫu trong quản lý và bảo vệ của công. Việc đoàn kết nội bộ trong các Bộ, các ngành chưa được tốt. Lề lối làm việc của chúng ta cũng có nhiều điểm chưa tốt, có tình trạng là nói mà không nghĩ, nghĩ mà không quyết, quyết rồi mà không làm...”.
Để quyết tâm xây dựng đất nước, hướng tới một tương lai tươi sáng, phồn vinh trong thế kỷ mới, mỗi người cần phải thấm nhuần lời dạy của Hồ Chủ Tịch: “Một hột gạo, một đồng tiền là mồ hôi, nước mắt của đồng bào. Vì vậy, ta phải ra sức tiết kiệm. Hoang phí là một tội ác. Có tiết kiệm, không hoang phí xa xỉ thì mới giữ được liêm khiết, trong sạch. Nếu hoang phí xa xỉ, thì ắt phải tìm cách xoay tiền, do đó mà sinh ra hủ bại, nhũng lạm, giả dối. Thậm chí làm chợ đen chợ đỏ, thụt két, buôn lậu. Có cần mới kiệm. Có cần, kiệm mới liêm. Có cần, kiệm, liêm mới chính”.
Đỗ Hoàng Linh
Nguồn: http://thethaovanhoa.vn
Cần:
Tức
là
siêng
năng,
chăm
chỉ,
cố
gắng
dẻo
dai.
Dao
siêng
mài
thì
sắc
bén.
Ruộng
siêng
làm
cỏ
thì
lúa
tốt.
Người
siêng
học
tập
thì
mau
tiến.
Siêng
nghĩ
ngợi
thì
hay
có
sáng
kiến.
Siêng
hoạt
động
thì
có
sức
khỏe.
Người
siêng
năng
thì
mau
tiến
bộ.
Cả
nhà
siêng
năng
thì
chắc
ấm
no.
Cả
làng
siêng
năng
thì
làng
phồn
thịnh.
Cả
nước
siêng
năng
thì
nước
giàu
mạnh.
Muốn
cho
chữ
cần
có
nhiều
kết
quả
hơn,
thì
phải
có
kế
hoạch
cho
mọi
công
việc.
Cây
gỗ
bất
kỳ
to
nhỏ
đều
có
gốc
và
ngọn.
Công
việc
bất
kỳ
to
nhỏ
đều
có
điều
nên
làm
trước,
nên
làm
sau.
Nếu
không
có
kế
hoạch,
điều
nên
làm
trước
mà
để
làm
sau,
điều
nên
làm
sau
mà
đưa
làm
trước,
như
thế
sẽ
hao
tổn
thời
giờ,
mất
công
nhiều
mà
kết
quả
ít.
Siêng
năng
và
kế
hoạch
phải
đi
đôi
với
nhau.
Kế
hoạch
lại
phải
đi
đôi
với
phân
công
để
nhằm
vào
hai
điểm:
công
việc
(làm
trước
sau)
và
nhân
tài
(năng
lực
ai
vào
việc
nấy).
Cần
và
chuyên
phải
đi
đôi
với
nhau.
Cần
là
phải
biết
cách
nuôi
dưỡng,
phân
bổ
cả
tinh
thần,
vật
chất
và
lực
lượng
của
mình
một
cách
hợp
lý
để
làm
việc
lâu
dài.
Đêm
30
Tết
năm
1957,
Bác
đến
thăm
ba
đồng
chí
cảnh
vệ
trực
Phủ
Chủ
tịch
và
dạy
anh
em
cách
pha
trà.
Lượt
nước
đầu
tiên
và
thứ
hai,
Bác
đều
rót
vào
một
chiếc
ca
to,
đậy
kín
lại.
Lượt
nước
thứ
ba,
Bác
rót
ra
4
chén
con
để
mọi
người
cùng
uống.
Tiếp
những
lượt
nước
sau,
Bác
chuyển
trà
từ
ca
vào
ấm
rồi
thêm
nước
sôi
vào,
nhờ
thế
nước
trà
vẫn
đậm
đà.
Cuối
buổi,
Bác
mới
nói:
“Nghe
nói
mấy
chú
đầu
tháng
“trung
nông”,
giữa
tháng
“bần
nông”,
cuối
tháng
“cố
nông”
như
thế
là
chi
tiêu
không
kế
hoạch.
Nếu
các
chú
chi
tiêu
theo
lối
pha
trà
của
Bác
thì
vừa
đủ
tiền
tiêu,
vừa
khỏi
phải
trả
nợ”.Kiệm: Là tiết kiệm, không xa xỉ, không hoang phí, không bừa bãi. Cần với kiệm phải đi đôi với nhau như hai chân của con người. Cần mà không kiệm, làm chừng nào, xào chừng nấy như cái thùng không đáy. Kiệm mà không cần thì không tăng thêm, không phát triển được. Thời giờ cũng phải được tiết kiệm như của cải. Của cải hết còn có thể làm thêm nhưng khi thời giờ đã qua rồi, không bao giờ kéo trở lại được. Biết tiết kiệm thời giờ của mình, lại phải tiết kiệm thời giờ của người khác.
Thánh hiền có nói: Một tấc bóng là một thước vàng. Tiết kiệm không phải là bủn xỉn. Khi không nên tiêu xài thì một hạt gạo, một đồng xu cũng không nên tiêu. Khi có việc đáng làm, việc ích lợi cho đồng bào, cho Tổ quốc, thì dù hao bao nhiêu công, tốn bao nhiêu của, cũng vui lòng. Kết quả chữ cần kiệm to lớn như vậy cho nên người yêu nước thì phải thi đua thực hành cần kiệm.
Tháng 4/1969, Bộ Chính trị họp bàn chuẩn bị tổ chức 4 ngày lễ lớn năm sau. Bác đang mệt nặng nên vắng mặt. Sau đó trên giường bệnh, nghe báo cáo lại cuộc họp, Người nói: “ Các chú nên bàn bạc cho kỹ. Còn ý kiến của Bác, Bác chỉ đồng ý 3/4 nghị quyết. Bác không đồng ý đưa 19/5 làm ngày kỷ niệm lớn năm 1970. Hiện nay các cháu học sinh sắp vào năm học mới, giấy mực tiền bạc dùng tuyên truyền về ngày sinh của Bác thì các chú nên dùng để in sách giáo khoa và mua dụng cụ học tập cho các cháu, khỏi lãng phí”.
Liêm:
Là
trong
sạch,
không
tham
lam.
Liêm
có
nghĩa
rộng
hơn
là
trung
với
Tổ
quốc,
hiếu
với
nhân
dân.
Chữ
liêm
phải
đi
đôi
với
chữ
kiệm.
Có
kiệm
mới
liêm
được
vì
xa
xỉ
mà
sinh
tham
lam.
Tham
tiền,
tham
địa
vị,
tham
danh
tiếng,
tham
ăn
ngon,
sống
yên
đều
là
bất
liêm.
Để
thực
hiện
chữ
liêm,
cần
có
tuyên
truyền
và
kiểm
soát,
giáo
dục
và
pháp
luật,
từ
trên
xuống,
từ
dưới
lên.
Trước
nhất
là
cán
bộ
các
cơ
quan,
các
đoàn
thể,
cấp
cao
thì
quyền
to,
cấp
thấp
thì
quyền
nhỏ
mà
thiếu
lương
tâm
là
có
dịp
đục
khoét,
có
dịp
ăn
của
đút,
có
dịp
di
công
-
dinh
tư.
Vì
vậy
cán
bộ
phải
thực
hành
chữ
liêm
trước
để
làm
kiểu
mẫu
cho
dân.
Quan
tham
vì
dân
dại.
Nếu
dân
hiểu
biết
không
chịu
đút
lót
thì
quan
dù
không
liêm
cũng
phải
hóa
ra
liêm.
Vì
vậy
cần
phải
biết
quyền
hạn
của
mình,
phải
biết
kiểm
soát
cán
bộ,
để
giúp
cán
bộ
thực
hiện
chữ
liêm.
Pháp
luật
phải
thẳng
tay
trừng
trị
những
kẻ
bất
liêm,
bất
kỳ
kẻ
ấy
ở
địa
vị
nào,
làm
nghề
nghiệp
gì.
Cán
bộ
thi
đua
thực
hành
liêm
khiết
thì
sẽ
gây
nên
tinh
thần
liêm
khiết
trong
nhân
dân.Thời kỳ chống chiến tranh phá hoại Mỹ năm 1965, nhân dân Hà Nội phải ăn cơm độn mỳ sợi, ngô, bột, bo bo. Bác yêu cầu: “Các chú thổi cơm độn cho Bác. Nhân dân, cán bộ ta ăn độn bao nhiêu phần trăm, cứ độn cho Bác từng ấy, giống như cán bộ với dân”, anh em cấp dưỡng thương Bác quá bèn thưa rằng quy định các cụ già trên 70 tuổi không phải ăn độn, nhưng Bác không đồng ý. Anh em bèn xay nhỏ ngô trộn vào gọi là thì Bác vẫn nhắc lại rõ ràng: “50% cơ mà!”.
Chính: Tức là không tà, thẳng thắn, đứng đắn. Cần - kiệm - liêm là gốc rễ của chính. Nhưng một cây có gốc rễ, lại cần có nhành, lá, hoa, quả mới là cây hoàn toàn. Một người phải cần - kiệm - liêm nhưng còn phải chính mới hoàn toàn. Trong xã hội, tuy có trăm công nghìn việc, song những công việc ấy có thể chia làm hai thứ: việc chính và việc tà. Bất kỳ ở tầng lớp nào, giữ địa vị nào, làm nghề nghiệp gì, sự hoạt động của một người trong xã hội đều phải xác định cái đúng, cái tốt trong bản thân mình đối với mọi người và đối với công việc. Bản thân luôn tự kiểm điểm, tự phê bình sửa chữa khuyết điểm và hoan nghênh người khác phê bình mình.
Với mọi người phải chân thành khiêm tốn, thật thà đoàn kết, chớ nịnh trên, xem thường dưới. Trong công việc phải để việc công lên trên việc tư, việc nhà. Bất kỳ việc to, việc nhỏ phải có sáng kiến, kế hoạch, cẩn thận, quyết tâm làm cho thành công. Việc thiện thì dù nhỏ mấy cũng làm. Việc ác thì dù nhỏ mấy cũng tránh. Mới giữ cương vị một thời gian ngắn, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đứng ra nhận trách nhiệm trước quốc dân: “Chính phủ do tôi đứng đầu chưa làm được việc gì đáng kể cho nhân dân. Có thể nói rằng: những khuyết điểm đó là vì thời gian còn ngắn ngủi, vì nước ta còn mới, hoặc vì lẽ này, lẽ khác...
Nhưng không, tôi phải nói thật: những sự thành công là nhờ đồng bào cố gắng. Những khuyết điểm là lỗi tại tôi. Người đời không phải thánh thần, không ai tránh khỏi khuyết điểm. Chúng ta không sợ có khuyết điểm, nhưng chỉ sợ không biết kiên quyết sửa nó đi”. Trong thư riêng gửi ông Vũ Đình Hòe, Bác viết: “ Việc ân xá, ân sám ở Thái Bình như thế là xong. Ông giám đốc N.V.H tỏ ra tận tâm với chức vụ, thì Chính phủ nên khen. Nhưng trong việc ở Thái Bình vừa rồi, ông ấy làm quá đáng, thì chúng ta phải phê bình giúp ông ấy sửa chữa và tiến bộ. Không vì công mà quên tội. Đó là cách chí công vô tư, để rèn luyện và cất nhắc cán bộ”.
Tại buổi họp của Hội đồng Chính phủ ngày 30/12/1967, Bác đã thẳng thắn góp ý: “Chính phủ ta tuy đã cố gắng nhưng phải cố gắng nhiều hơn nữa. Trong khi người công nhân, người nông dân, người chiến sĩ hy sinh làm tròn nhiệm vụ của mình, còn chúng ta những người làm lãnh đạo có khi lại làm chưa hết nhiệm vụ của mình. Tôi nói như vậy có đồng chí không thích, nhưng tôi nói có sách mách có chứng cả. Chúng ta phải gương mẫu trong quản lý và bảo vệ của công. Việc đoàn kết nội bộ trong các Bộ, các ngành chưa được tốt. Lề lối làm việc của chúng ta cũng có nhiều điểm chưa tốt, có tình trạng là nói mà không nghĩ, nghĩ mà không quyết, quyết rồi mà không làm...”.
Để quyết tâm xây dựng đất nước, hướng tới một tương lai tươi sáng, phồn vinh trong thế kỷ mới, mỗi người cần phải thấm nhuần lời dạy của Hồ Chủ Tịch: “Một hột gạo, một đồng tiền là mồ hôi, nước mắt của đồng bào. Vì vậy, ta phải ra sức tiết kiệm. Hoang phí là một tội ác. Có tiết kiệm, không hoang phí xa xỉ thì mới giữ được liêm khiết, trong sạch. Nếu hoang phí xa xỉ, thì ắt phải tìm cách xoay tiền, do đó mà sinh ra hủ bại, nhũng lạm, giả dối. Thậm chí làm chợ đen chợ đỏ, thụt két, buôn lậu. Có cần mới kiệm. Có cần, kiệm mới liêm. Có cần, kiệm, liêm mới chính”.
Đỗ Hoàng Linh
Nguồn: http://thethaovanhoa.vn